Chương 241: Đến thăm lần nữa

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

7.664 chữ

30-06-2026

Hai nữ chiến binh, một người rực rỡ quyến rũ, một người lạnh lùng kiêu sa, nhưng cả hai đều mang nét đẹp lai Tây.

Đường nét khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng cùng hốc mắt sâu khiến họ trông giống hệt con lai, nhưng lại mang một vẻ cuốn hút khó tả hơn nhiều.

Ngón tay anh chàng khựng lại trên con chuột. Vốn dĩ cậu ta đã định ấn vào nút "X" theo thói quen, nhưng ánh mắt lại bị khuôn mặt của hai cô gái kia thu hút hoàn toàn, thế nào cũng không nỡ bấm tắt.

"Ai đây nhỉ? Xinh quá đáng..." Anh chàng lẩm bẩm, không nhịn được phải nhìn thêm vài lần.

Nhìn từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên.

Độ cong của giáp ngực, vòng eo thon gọn, cặp đùi thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp giáp váy, đôi bốt da màu nâu cao đến đầu gối. Từng chi tiết đều khiến anh chàng cảm thấy cái quảng cáo này đúng là đang thách thức sự kiềm chế của mình.

Biết mười mươi là quảng cáo mà vẫn không nỡ tắt.

Tiêu đề trên cửa sổ pop-up ghi rõ: "Trương Gia Huy làm đại diện cho game 《Đại Thiên Sứ Chi Kiếm》, ngày 1 tháng 5 chính thức Open Beta!"

"Trương Gia Huy?" Anh chàng ngớ người. Là Ảnh đế đóng phim 《Nhân chứng》 á? Cái ông Trương Gia Huy từng đoạt giải Kim Tượng đó hả? Ảnh đế mà cũng đi đóng quảng cáo webgame á?

Trong đầu anh chàng chợt hiện lên hình tượng nam tính, mạnh mẽ của Trương Gia Huy trên phim ảnh, thấy kiểu gì cũng không ăn nhập với mấy cái quảng cáo webgame này.

Trí tò mò nổi lên, do dự một chút, anh chàng vẫn click chuột vào.

Trang web chuyển hướng đến một trang giới thiệu, video tự động phát.

Đầu tiên xuất hiện trong khung hình là hai cô gái mặc giáp kia, mỗi người nói một câu thoại.

Sau đó ống kính chuyển cảnh, Trương Gia Huy xuất hiện ngay giữa khung hình, khoác trên mình bộ giáp sẫm màu.

"Chào đại ga, tui nà Tra Tra Huy. Đây nà phiên bản mới toanh nị chưa từng chơi, chỉ cần trải nghiệm ba phút, nị sẽ giống tui, iu nuôn con game này."

Anh chàng nhìn chằm chằm vào màn hình, miệng hơi há hốc, đứng hình mất ba giây.

"Cái quái gì thế? Tra Tra Huy?"

Tưởng mình nghe nhầm, cậu ta bấm phát lại lần nữa.

Lại nghe thêm một lần.

Rồi lại nghe thêm lần nữa.

Đến khi hoàn hồn, anh chàng đã bất giác nhẩm đi nhẩm lại đoạn quảng cáo đó ba lần trong đầu, khóe miệng cũng vô thức nhếch lên cười.

Quảng cáo này đúng là gây lú thật.

Anh chàng nhìn chằm chằm vào bức ảnh chụp chung của hai cô gái mặc giáp và Trương Gia Huy trên màn hình, ánh mắt đảo qua đảo lại trên mặt ba người vài vòng. Do dự một chút, cậu ta vẫn bấm vào nút "Đăng ký trước".

Kết quả, trang web hiện ra một dòng chữ: "Ngày 1 tháng 5 chính thức Open Beta, xin vui lòng chờ đợi."

"Vãi, còn phải đợi mấy ngày nữa cơ à?" Cậu ta liếc nhìn ngày tháng, hôm nay mới 20, tức là còn tận 10 ngày nữa.

10 ngày, bảo dài không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn, nhưng cứ thấy sốt ruột thế nào ấy.

Cơ mà đợi thì đợi, 10 ngày thôi mà, chả lâu lắm, đến lúc đó phải xem thử cái game này rốt cuộc là cái thể loại gì.

Ngoài chàng trai này ra, dù là trên Weibo hay cửa sổ pop-up của QQ, liên tục có người lướt trúng quảng cáo của 《Đại Thiên Sứ Chi Kiếm》, và một lượng lớn người dùng cũng đã tò mò click vào xem.

Có người bị thu hút bởi việc Trương Gia Huy làm đại diện cùng với câu thoại quảng cáo đầy ám ảnh của anh.

Có người lại bị hấp dẫn bởi gương mặt tựa thiên thần cùng trang phục nữ chiến binh gợi cảm của hai cô gái.

Không ít cư dân mạng bắt đầu lùng sục hỏi xem "hai cô nàng này là ai", "tên là gì", "từng đóng phim gì chưa".Dù sao đi nữa, chủ đề bàn tán xoay quanh tựa game 《Đại Thiên Sứ Chi Kiếm》 cũng dần nhiều lên.

Ngoài 《Đại Thiên Sứ Chi Kiếm》, tiến độ của một dự án khác là 《Phạn Đề · Noãn Noãn》 cũng khá thuận lợi.

Đầu tiên là bản thiết kế tổng thể của game đã được chốt xong. Trần Phàm xem qua lối chơi, tuy có chút khác biệt so với kiếp trước nhưng không ảnh hưởng gì lớn.

Bởi vì từ phong cách mỹ thuật, bối cảnh thế giới cho đến lối chơi cốt lõi, hắn đều thấy không hề thua kém 《Kỳ Tích Noãn Noãn》 ở kiếp trước.

Đặc biệt là phong cách mỹ thuật, Trần Phàm yêu cầu cực kỳ khắt khe. Dù sao thì đối tượng người chơi chủ lực của game thay đồ là phái nữ, muốn thu hút các cô gái thì phần nhìn bắt mắt là điều không thể thiếu.

Hiện tại, đội ngũ của Trương Đào đang tăng ca ngày đêm để bước vào giai đoạn lập trình. Theo dự kiến, chỉ ba tháng nữa là có bản thử nghiệm nội bộ, và bốn tháng sau sẽ chính thức ra mắt.

Ngoài ra, về phía công ty thời trang Phạn Đề, gian hàng trên Taobao cũng đã đăng ký xong với tên "Cửa hàng chính hãng thời trang Phạn Đề". Tiền cọc đã nộp, hệ thống quản lý phía sau hoạt động bình thường, giao diện trang chủ tạm thời để trống, đợi có ảnh sản phẩm sẽ cập nhật lên.

Triệu Tiểu Nhiễm và Tiền Phi cũng đã hoàn thành hơn hai mươi bản thiết kế phong cách thuần dục với đủ kiểu dáng khác nhau, bao gồm váy hai dây, áo khoác cardigan dệt kim, set chân váy xếp ly, áo hoodie dáng ngắn, áo thun croptop hở eo...

Phong cách đồng nhất, định hướng rõ ràng. Trần Phàm xem kỹ từng bản vẽ rồi gật gù, cơ bản đã đạt được hiệu ứng mà hắn mong muốn.

Thực ra ban đầu Trần Phàm tính để thời điểm game ra mắt và lúc mở bán quần áo diễn ra cùng lúc để tiện chạy chiến dịch collab.

Nhưng chu kỳ phát triển game quá dài, tiến độ hai bên rất khó khớp nhau. Thế nên hắn đành cho sản xuất quần áo bán trước, đợi sau khi game ra mắt rồi mới kết hợp sau.

Thật ra làm vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì, thậm chí nếu quần áo hot trước, đến lúc game ra mắt, người chơi nhận ra "chiếc váy mình mua ngoài đời cũng có trong game", ngược lại sẽ tạo ra một cảm giác nhập vai cực kỳ thú vị.

Hiện tại bản thiết kế đã chốt xong, bước tiếp theo là tìm xưởng gia công.

Ban đầu, suy nghĩ của Trần Phàm rất đơn giản: cứ giao cho nhân viên phụ trách chuỗi cung ứng đi liên hệ là xong.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn thấy không yên tâm.

Thiết kế của lô quần áo này, từ kiểu dáng đến phong cách đều hoàn toàn chưa từng xuất hiện trên thị trường năm 2011, đi trước thời đại ít nhất hai ba năm.

Lỡ như hắn gửi bản thiết kế cho một xưởng gia công nào đó, đối phương thấy mẫu này dễ ăn, lén lút sản xuất thêm một lô rồi gắn mác thương hiệu khác đem bán thì sao?

Chuyện này trong ngành may mặc không phải hiếm, thậm chí có thể nói là như cơm bữa.

Hoặc tệ hơn là tuồn thẳng bản thiết kế cho đối thủ cạnh tranh, vậy thì bao công sức trước đó của hắn coi như đổ sông đổ biển.

Mấy xưởng nhỏ làm ăn chộp giật nhiều vô kể. Mình nói chuyện hợp đồng với họ, họ lại lôi quan hệ ra nói chuyện với mình; mình đòi nói chuyện luật pháp, họ thậm chí còn chưa từng thuê luật sư bao giờ.

Cho nên Trần Phàm nghĩ, tốt nhất vẫn nên tìm người quen giúp đỡ.

Về khoản này, người đầu tiên hắn nghĩ đến chính là Tô Tĩnh Thu.

Bản thân Tô Tĩnh Thu cũng mở xưởng may, quy mô tuy không lớn nhưng bà đã lăn lộn trong ngành này bao nhiêu năm, mối quan hệ và tài nguyên trong tay chắc chắn không ít.

Xưởng nào chất lượng tốt, xưởng nào uy tín kém, ông chủ nào giữ chữ tín, xưởng nào hay giở trò khôn lỏi, bà đều nắm rõ như lòng bàn tay.Hơn nữa, Tô Tĩnh Thu là mẹ của Tô Miên, Tô Miên lại là bạn cùng phòng với chị họ hắn, nên hắn tin bà sẽ không chơi xỏ mình.

Nghĩ đến đây, Trần Phàm cầm điện thoại lên, tìm số của Tô Tĩnh Thu rồi bấm gọi.

Chuông điện thoại reo vài tiếng đầu dây bên kia mới bắt máy, vang lên một giọng nói có phần mệt mỏi: "Alo, ai đấy?"

"Dì Tô, cháu là Tiểu Phàm đây."

"Tiểu Phàm hả?" Tô Tĩnh Thu hơi sững lại, nhưng ngay sau đó giọng điệu đã lộ rõ vẻ mừng rỡ, tinh thần cũng phấn chấn hơn hẳn: "Sao tự dưng lại gọi điện cho dì thế này?"

Trần Phàm cười đáp: "Dì Tô, giờ dì đang ở xưởng ạ? Cháu muốn qua đó tìm dì nhờ chút việc, không biết có tiện không ạ?"

"Dì đang ở xưởng đây, cháu cứ qua đi." Tô Tĩnh Thu đáp rất sảng khoái.

"Dạ vâng, lát nữa cháu tới ngay."

"Ừ, dì đợi nhé."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!